Three Translated Nguyễn Man Nhiên Poems

1 August 2017
Haunted Season

a ghost grinning
sleeping rough an outlying district dogs yelping
I take myself out of the drooping ribcage

let the vultures have a meal on me
beasts dropped dead in the bowels of stretching fields of grass 
in the sobbing of overhead constellations
the olive groves hiding their faces

and the formidable angels
their hair like rising fires
they arrange love and death on the offering plate 
with prayers for a rite of passage

I tremble facing the icy cold aurora above a horizon that forms like a blade
Spring, a shade of many ancient oases far and remote
a horselaugh on a damp-dumb-dark beach


Mùa Ám một con ma cười ngủ ở ngoại ô chó sủa tôi lấy tôi ra khỏi lồng ngực rũ hãy để kền kền ăn tôi loài thú gục ngã trên đồng cỏ trong tiếng thổn thức của các chòm sao những cây ô-liu che mặt và các thiên thần mạnh mẽ với kiểu tóc như ngọn lửa bày tình yêu và cái chết lên đĩa bánh cầu nguyện trong ngày lễ vượt qua tôi rùng mình trước ánh lạnh một chân trời vuốt nhọn mùa xuân là cái bóng lờ mờ của ốc đảo xa xôi tiếng ngựa hí bên bờ biển ướt
This entry was posted in TRANSLATIONS and tagged , . Bookmark the permalink.

Related Posts:

Please read Cordite's comments policy before joining the discussion.